Đồi Thông 2 Mộ

Đồi thông hai mộ từ lâu vẫn vẫn là một địa danh gắn sát với những mẩu truyện ly kỳ và bí ẩn. Tuy nhiên khác với rất nhiều địa danh có không ít giai thoại không được kiểm chứng, thì vùng sau đồi thông hai chiêu mộ này là 1 câu chuyện gồm thật về ái tình ngang trái 60 năm về trước.


Đồi thông nhị mộ vốn là một địa điểm khiến nhiều người Đà Lạt lẫn khác nước ngoài e dè mỗi khi gồm ý định xẹp thăm bởi những lời đồn ma mị bủa vây khu vực vực này.Nằm cách trung chân thành phố Đà Lạt khoảng 6 km về phía Đông, thắng cảnh đồi thông hai mộ nằm trên đồi cao giữa rừng thông bạt ngàn, không gian hoang vắng cùng tĩnh mịch.

Bạn đang xem: Đồi thông 2 mộ


*

Đồi thông hai mộ từ thọ đã bị gắn với nhiều giai thoại kỳ bí.


Chuyện tình đẹp nhưng đầy trắc trở của đôi uyên ương 60 năm trước

Tôi đến nơi khi chiều đã tắt nắng, thời điểm này đồi thông hơi vắng khách hàng du lịch, chỉ có hai người phụ nữ bán sản phẩm rong đang ngồi chăm chú đọc báo bên ngôi mộ.Người phụ nữ tên Hiền (47 tuổi) nói rằng bà đã mua sắm ở đồi thông này được 14 năm và là người thường xuyên quét dọn chăm lo thờ cúng đến hai ngôi mộ.


*

Tại khu vực vực này có 2 người phụ nữ bán hàng rong và làm công việc chăm sóc mộ.


Khu vực này còn có một bảng thông báo, tóm tắt câu chuyện tình Đồi thông hai mộ, nội dung bắt tắt giống như những ghi chép vào cuốn sách "Đà Lạt, danh thắng và huyền thoại" của tác giả Trần Huy Hùng Cường. Theo đó, chuyện xảy ra vào năm 1956, cậu sinh viên Vũ MinhTâm (Vĩnh Long) học tại trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt (nay là Học viện Lục quân Đà Lạt). Anh đem lòng thương một thiếu nữ người địa phương, thương hiệu là Lê Thị Thảo, gia sư dạy Văn trường Bùi Thị Xuân.


*

Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt trước năm 1975.


Mỗi ngày từ bãi tập về, vai trung phong thường ghé thăm một nơi ở cạnh hồ Than Thở và đặt một lá thư tình dưới căn nhà tranh. Chiều đi dạy về, cô Thảo cũng đến ngôi nhà mặt hồ để đọc thư đại trượng phu gửi, cùng để gửi lại một lá thư mang lại chàng. Thời gian trôi qua, tình cảm của cả nhì càng thêm thắm thiết.Tâm cùng Thảo đã ước hẹn bắt buộc duyên vợ chồng, chờ ngày anh ra trường sẽ có tác dụng lễ cưới.

Thế nhưng vì hoàn cảnh của Thảo khá nặng nề khăn, cô vốn là trẻ mồ côi được những Sơ bên thờ nuôi dạy từ nhỏ, còn trọng tâm lại là nam nhi độc nhất của một gia đình điền chủ giàu sang ở Vĩnh Long. Bởi vì sự chênh lệch về giai cấp, nên khi gia đình anh vai trung phong biết được chuyện của hai người liền ra sức ngăn cấm.

Xem thêm: 20+ Thực Đơn Các Món Nhậu Bình Dân Hấp Dẫn Nhất Định Phải Có Trong Menu

Ngày anh trọng điểm tốt nghiệp, gia đình bắt anh phải về quê cưới một người con gái giàu sang mà lại họ đã chọn sẵn. Do giữ tròn chữ hiếu, anh vai trung phong đành rời xa cô Thảo. Lúc biết tin anh trọng điểm đã bao gồm gia đình, cô Thảo như rơi vào tuyệt vọng. Với rồi một buổi chiều tháng 3/1956, cô đã gieo mình xuống hồ Than Thở để kết thúc cuộc đời. Trước lúc tự tử cô Thảo đã xé tà áo lâu năm trắng viết lên 2 câu thơ để lại trên bờ hồ:

"Tà áo trắng ni tình ta đã hết

Chút tình này xin trả lại cho nhau"

Đồng thời cô cũng để lại một bức thư nhờ người đời nếu ai vớt được xác của cô thì nên chôn ở đồi thông mặt cạnh hồ Than Thở - nơi ngày xưa hai người từng hẹn hò, để cô được ở cạnh những cam kết ức của mình".


*

Vài mon sau đó anh chổ chính giữa quay trở lại Đà lạt thì tuyệt tin người bản thân yêu đã chết. Nam giới traira mộ cô gái gần hồ Than Thở, tỉ ti một hồi lâu rồi quyết định viết đơn nhập ngũ. Trong một lần lâm trận, đại trượng phu đã bị thương rất nặng không thể cứu chữa được. Trước khi mất anh nhờ bạn bè đưa thi thể về Đà Lạt chôn cạnh mộ của cô Thảo và tạo nên hai người một tấm bia chung, viết lên đó những mẫu thơ vào cuốn nhật cam kết của anh, để trọn tình nghĩa với người anh yêu.

Trong cuốn nhật ký, anh vai trung phong viết về mối tình của mình như sau:

"Nước biếc non xanh dù biến đổi

Mối tình bình thường thủy Thảo trong Tâm

Chiều chưa xuống mà nắng xoàn vội tắt

Đêm chưa về mà cỏ đã đầm sương

Cả núi rừng ngấn lệ tiếc thương.

Cho mối tình trái ngang của đôi uyên ương không thành..."


*


Những sự trùng hợp ngẫu nhiên khiến đồi thông hai mộ trở bắt buộc ma mị

Người Đà Lạt cho rằng sau thời điểm xảy ra câu chuyện bi thương của Thảo và vai trung phong thì hồ được đổi tên thành hồ Than Thở. Tuy nhiên,ông Hiền (Trưởng phòng tư liệu - Sở Văn hóa, Thể thao cùng Du lịch Đà Lạt) mang lại biết, trước đây hồ mang tên là Lac Des Soupirs. Vào năm 1956 (trùng với năm mất của Thảo) ông Nguyễn Vĩ, Chủ tịch Hội đồng thị buôn bản Đà Lạt thời gian bấy giờ, đề nghị đổi từ thương hiệu Pháp ra thương hiệu Việt thành hồ Than Thở.

Từ năm 1975, hồ Than Thở được đổi thương hiệu thành hồ Sương Mai, nhưng người dân Đà Lạt mỗi khi nhắc đến hồ này đều gọi là hồ Than Thở đề xuất sau đó hồ được khôi phục lại thương hiệu cũ vào năm 1990.Như vậy cái thương hiệu hồ Than thở không phải bắt nguồn từ bi kịch của chuyện tình tâm - Thảo.


Quay lại những lời đồn bao quanh hai ngôi mộ. Liên tiếp các vụ án mạng, tự tử được phạt hiện tại khu vực vực đồi thông nhì mộ đã khiến người ta cho rằng nơi này bị ma ám.Tuy nhiên, tất cả đều chỉ là sự trùng hợp vì khu vực này vốn vắng vẻ, hoang sơ đề nghị rất dễ xảy ra các vụ án mạng. Mặt cạnh đó người ta cũng chứng bản thân rằng vụ việc tấm ảnh chụp tại đồi thông nhị mộ có bóng ma chỉ là thủ thuật photoshop nhằm đắm say sự hiếu kỳ của mọi người.


Khi tôi hỏi về những lời đồn ma mị bên trên đồi thông nhị mộ, bà Hiền (người bán hàng rong tại quần thể vực mộ) xua tay nói: "Cô bán buôn ở đây hơn chục năm, ngày như thế nào cũng ở đây từ sáng sớm đến chiều tối, có thấy ma quỷ gì đâu. Cô khẳng định là ở đây rất bình thường ko như lời đồn có ma ám gì hết. Nếu gồm dịp lên Đà Lạt thì gồm thể ghé qua đây thắp một nén nhang mang lại người đã khuất chứ đừng đồn đoán những điều ko căn cứ".


Thế bắt buộc xin đừng nhuốm color u tối lên đồi thông nhì mộ bằng những lời đồn thất thiệt, bởi nó chất chứa một câu chuyện tình thật đẹp đáng để mọi người ngưỡng mộ. Cũng vì thế mà vào năm 1965, nhạc sĩ Hồng Vân khi đến thăm mộ của Thảo với Tâm, ông đã tức cảnh sinh tình viết phải ca khúc nổi tiếng "Đồi thông nhì mộ". Ở cuối bản thảo của ca khúc nhạc sĩ viết:"Em ơi dưới lòng đất lạnh...Chỉ nhì đứa mình để dệt lại chuyện xưa".