Đường cũ ngắm hoàng hôn

E hèm, đọc kết thúc chính văn cấp lên viết review. Vì một bộ truyện thừa ư là dễ thương luôn.

Bạn đang xem: Đường cũ ngắm hoàng hôn

Cảnh báo review bị dài vày trích hơi lố tay =))).

Lộ Kha Đồng, thân là nam nhi thị trưởng, tới trường sớm 2 năm, lúc nào cũng là bảo bối em trai loi nhoi vào mắt các người. Thân cầm cố của ẻm hơi phức tạp, thiệt ra thị trưởng ko phải phụ vương ruột, mẹ bây giờ cũng chỉ là vì hợp đồng với bố Lộ đề xuất mới làm mẹ của Lộ cây non. Nhưng Lộ Kha Đồng còn phân phát hiện phụ vương mình tất cả tình nhân đồng tính sinh sống ngoài. Phái mạnh thần chi phí Nguyên ngầu ngầu, khốc soái, vì bảo đảm an toàn bạn thanh mai trúc mã mà hành động với Khưu Lạc Dân, đánh cho những người ta vỡ đầu dứt phải đưa trường. Lộ Kha Đồng ngây thơ, vì mong muốn chọc tức phụ vương mà yêu nhỏ trai, ngừng cũng mong muốn trả thù mang đến ông anh “sườn cắn hai dao” cơ mà cua chi phí Nguyên. Vì thế mà giá tiền Nguyên mọc ra một cái đuôi xuyên ngày kêu “anh đại”.

Truyện có 2 phần, một phần là nói về chuyện tình của cặp đôi trẻ khi phí tổn Nguyên mười bảy với Lộ Kha Đồng mười lăm. Phần sau là mẩu chuyện mười năm sau. Từng phần tất cả tí sóng gió, nhưng mà chẳng đáng kể đâu, vì mình bị tiêu diệt trong sự đáng yêu và dễ thương của Lộ Kha Đồng với sự ngầu lòi, nuông của phí Nguyên.

Lộ Kha Đồng, xứng đáng yêu, ngây thơ nhưng lại lại best dữ thế chủ động trong yêu thương đương. Nhóc con này không hề phân vân trong tình cảm của bản thân mà bằng lòng một bí quyết thẳng thắn khi nói chuyện với ông anh chí cốt.

Khưu Lạc Dân sửng sốt: “Cái gì cơ?”

“… Em bắt nhân tình với tầm giá Nguyên.”

“Lộ Kha Đồng!”, “Ai chất nhận được cưng dùng bí quyết này trả thù cho anh! Cưng có bị dại dột hay không?”

“Mới đầu và đúng là em ao ước trả thù mang đến anh, nhưng kế tiếp cứ như hít thuốc phiện vậy, em thích ảnh thiệt rồi.”

Lộ Kha Đồng khi giận dỗi thì hét lớn: “Sau này em không khi nào ngồi xe cộ máy của anh ý nữa, em thà khóc trên xe đạp của em chứ không cười bên trên xe vật dụng của anh!”

Nhưng khi bám riết chồng thì gấp ôm cặp dancing lên xe máy, khép mãng cầu khép nép nói: “Em ngồi chấm dứt rồi, lát nữa em cười mang đến anh xem.”

Lộ Kha Đồng lẩn thẩn nghếch tuy vậy lúc nào thì cũng tự PR bạn dạng thân: “Anh chờ em nha, em tốt lắm, xứng đáng để anh chờ.”

“Đừng nói nữa, anh ấy khá cao tay, lần như thế nào cũng có thể bắt em dấn lỗi trước, nếu không chỉ có nói một câu khiến em ngu người, người như vậy quả thật có tác dụng em say như điếu đổ.”

Đặc biệt là nhóc con thích tạo sự cùng với cha, quậy mệt nhọc thì mồm vẫn vận động hết công suất. Lúc bị phát hiện nay thích mức giá Nguyên, Lộ Kha Đồng làm ồn ào trong nhà. Lại còn diễn nhập trung khu hết sức. Thực thụ là tiếng nói của ẻm toàn có tác dụng mình cười cợt sặc.

“Con chẳng còn căm phẫn gì nữa rồi, cái mái ấm gia đình ăn thịt bạn này, ngôn ngữ không giam giữ được vong hồn con, đời đổi thay không tàn phá được ý chí của con, mười lăm năm tiếp theo con sẽ lại là một đứa mù chữ hạnh phúc.”

Lộ Kha Đồng hay ghen tuông với bạn trúc mã trúc mã của phí Nguyên là Thẩm Đa Ý, lúc nào thì cũng sợ Thẩm Đa Ý giật mất các bạn trai mình. Cơ hội phát hiển thị Thẩm Đa Ý thầm thích giá tiền Nguyên, nhóc nhỏ chỉ ủ rũ. Bởi Lộ Kha Đồng không sợ người khác thích chi phí Nguyên, chỉ sợ giá thành Nguyên mê say mình không đủ nhiều.

Lộ Kha Đồng cũng tốt tự mình đa tình.

Phí Nguyên cúi đầu ăn uống bánh quy. Lộ Kha Đồng lấy thêm một cái tự mình ăn, mừng muốn rơi nước mắt, nhận định rằng Phí Nguyên nạp năng lượng vì mình, cậu cảm xúc nếu giá thành Nguyên hít ma túy cũng hoàn toàn có thể vì mình cơ mà cai luôn luôn ấy chứ.

Ăn kết thúc rồi, phí tổn Nguyên nói: “Ngọt quá, em tự ăn uống đi.”

Lộ Kha Đồng sử dụng tay còn sót lại ôm phao đồn bơi, run rẩy nói: “Hình như em bị say biển, dĩ nhiên kiếp trước em chết đuối quá.”

Phí Nguyên kéo cậu mang đến trước tín đồ mình, vốc nước tát lên khía cạnh cậu, nói: “Kiếp trước em là nữ tiên cá à?”

“Chưa tới mức đó, quá lắm em chỉ là một trong những con cá mắm.” Tim Lộ Kha Đồng đập hơi nhanh, đa phần là bị dọa sợ. Cậu ôm chặt cổ phí tổn Nguyên, yêu mến lượng: “Hay là mình hôn một cái rồi lên bờ đi anh…”

Còn tổn phí Nguyên ngầu lòi bá cháy nhưng lại tâm êm ả như nước. Thật sự là những lần Lộ Kha Đồng nhấn lỗi là “anh đại” lại mềm lòng ngay.

Lộ Kha Đồng chờ hy vọng nói: “Em muốn nạp năng lượng đậu hủ nóng tương đầu hẻm đơn vị anh bán.”

“Mua cho em một nồi.”

“Không thích nạp năng lượng bánh quẩy, bánh mặt đường của tiệm kia thể nào?”

“Không ngọt bởi em.”

Lúc Lộ Kha Đồng được xếp nhất bài văn, nhưng lại không được phát âm trước lớp. Phí Nguyên tình nguyện ngồi nghe bé con gọi bài. Với rồi lại một màn ngọt ngào.

Lộ Kha Đồng tủm tỉm cười: “Muốn hôn em thì cứ việc nói thẳng, mặc dù sao em cũng muốn hôn anh.”

Phí Nguyên nhéo tai cậu, nhích lại ngay gần nói khẽ: “Muốn hôn anh thì khỏi rất cần phải nói, cho phép em hôn luôn.”

Phí Nguyên bởi vì bị cha phát chỉ ra yêu nhỏ trai, lại là 1 nhóc mười lăm tuổi, còn là nam nhi thị trưởng, lá ngọc cành quà thì giáo huấn anh một trận tơi tả, đánh đến sứt đầu mẻ trán, yêu mến tích đầy mình. Mà lại ngầu vẫn luôn là ngầu. Còn nói kết thúc khoát: “Không ai quản lí được đâu, bà bầu nó bé cứ thích hợp em ấy đấy.”

Lâm Du Châu nói: “Người ta mới mười lăm! Mày mới mười bảy!”

“Mười lăm đã thích em ấy như thế rồi, đến khi hai mươi lăm dĩ nhiên còn đam mê hơn ấy chứ.” phí tổn Nguyên nói ngừng bị Lâm Du Châu đạp cho một cái: “Vậy sau này nếu không ưng ý nữa thì ba bà bầu càng không thể phải lo, bây giờ làm vậy chẳng bắt buộc phí công sao.”

Thật ra chuyện tình của nhị người cũng đều có tí sóng gió, là lúc phí tổn Nguyên phát hiện nay cây non bên mình theo đuổi mình chỉ để ông ba tức giận. Sau cuối vẫn là nhóc bé nhận lỗi trước, còn viết một bức thư nhiều năm sướt mướt mong muốn Phí Nguyên cho ẻm một cơ hội.

“Chúng ra ban đầu lại đợt tiếp nhữa được không? Em làm đàn em của anh ấy cũng được, theo xua đuổi anh cũng được, anh nói gì em cũng nghe hết…”

Phí Nguyên hững hờ đáp: “Được thôi, bắt đầu lại lần tiếp nữa đi.”

Lộ Kha Đồng ngơ ngác, xúc cảm Phí Nguyên đang chờ mình nói gì đó. Lưu giữ lại câu trước tiên mình nói khi nhị người gặp mặt nhau lần đầu, cậu dịu giọng lặp lại: “Em chúng ta Lộ, Lộ Kha Đồng, bởi vì ngũ hành của em thiếu hụt Mộc.”

Có lẽ giá tiền Nguyên sẽ không thích cậu như trước, cũng sẽ không yêu quý cậu như trước, tuy thế cậu không đủ can đảm tham lam quá, chỉ cần Phí Nguyên chịu cho cậu cơ hội là được, bảo cậu làm người hầu cũng không sao.

Nào ngờ giây tiếp theo, giá thành Nguyên ôm cậu nói: “Bất luận em thiếu dòng gì, em vẫn không khi nào thiếu anh nữa.”

Cuộc sinh sống 10 năm sau có đổi khác. Đó là chuyện yêu đương của nhì người không còn bị bố mẹ ngăn cấm, Lộ Kha Đồng không hề mẹ ở bên, chấm dứt lại có Phí Nguyên yêu thương bao bọc. Lộ Kha Đồng vẫn con nít như thế, đi tấn công ghen một ngôi sao 5 cánh gửi hình bikini cho chồng ẻm.

Lộ Kha Đồng vẫn dễ thương và đáng yêu như xưa, những lần uống say lại tương tự như bị xuyên không.

“Cho em một cơ hội nữa được không, anh không đến công viên, cũng không giữ em lại, cơ mà em vẫn không không còn hi vọng… Em ko nỡ xa anh, anh ko muốn chạm mặt em, em cũng trở nên tới…”, “Anh đại, anh ôm em đi mà…”, “Cho em một cơ hội nữa đi, một thời cơ nữa đi…”

Cuộc sống yêu đương quấn quít, ngọt mù mắt chó. Nhưng sóng gió sau cùng cũng đến. Cha của Lộ Kha Đồng làm thị trưởng bao năm, bị tín đồ ta tính kế. Xong xuôi xoay sở ngược xuôi, tổn phí Nguyên đề nghị kí phù hợp đồng với doanh nghiệp để thừa nhận khoản tiền lớn, rồi quỳ suốt đêm cầu xin ông ngoại cứu giúp Lộ Nhược Bồi thoát khỏi án tù.

Lộ Kha Đồng cũng chấp nhận tình cảm của ba với chú công cụ sư, mà lại vẫn giữ dòng kiểu nạp năng lượng nói ngứa đòn cùng với ông bố quý hóa đã trải qua gấp đôi hiểm nguy.

“Dạo này tầm giá Nguyên bận lắm à?”

“Đúng rồi, quá trình của ảnh vốn đã không nhàn rỗi, chưa kể tiếp tục xảy ra chuyện đột xuất, đang vậy lúc trước vì xoay sở tiền mà ảnh còn ký kết giấy khẳng định với công ty, như chào bán thân vậy đó.” Lộ Kha Đồng ỉu xìu, nói cũng không còn hứng khởi: “Bây giờ nhỏ cũng chỉ trông cậy vào Sâm Lâm tè Trúc tìm tiền các một chút, nhanh chóng ngày chuộc thân mang lại anh đại.”

Đoạn cảm xúc của hai người, nói ngắn thì chắc hẳn rằng không thể.

“Còn anh nữa, anh vượt biển tới đây chỉ hỏi em đó sao?”

Phí Nguyên áp gáy cậu lên vai mình: “Bớt dại đi, anh tới cho em mượn bờ vai.”

Lộ Kha Đồng huých vai chi phí Nguyên, nói: “Không được, số chi phí này là em bắt đầu để dành từ ngày hè năm kia anh tha thứ mang đến em, hàng tháng bỏ vào một trong những ít chi phí tiêu vặt, sau này đi làm bỏ thêm chút tiền lương, hiện thời bỏ thêm chút lợi nhuận của nhà hàng, chờ đến từ bây giờ nè.”

“Đây là sính lễ nhà họ Lộ em đưa mang đến anh.”

Phí Nguyên sửng sốt: “Em nói mẫu gì? tái diễn lần nữa?”

Lộ Kha Đồng hiểu sai ý, rối rít sửa lời: “Không yêu cầu sính lễ, là của hồi môn của em.”

Phí Nguyên trở mình đè lên người Lộ Kha Đồng: “Mẹ nó, mười lăm tuổi em đã bắt dầu lén lút để dành của hồi môn?”

“Thì cũng tại fan ta đam mê anh quá thôi, trường hợp anh đưa trường từ cấp hai, mười cha tuổi em đã ban đầu để dành riêng rồi, hiện giờ còn được thêm hai chục ngàn.” Lộ Kha Đồng nói cứ như đúng rồi, ôm cổ phí Nguyên không buông tay.

Trong trong thời hạn tháng ấy, Lộ Kha Đồng đã cứng cáp lên siêu nhiều. Ngày ấy, trong lễ kết bạn của hai người, cây non đã phát biểu hết sức cảm động.

Xem thêm: Việt Nam Có 63 Hay 64 Tỉnh Thành, Danh Sách 64 Tỉnh Thành Việt Nam

“Nói thì nói, con nói trước. Mười năm kia chúng con quen nhau, hồi kia là con theo đuổi mức giá Nguyên, trước tiên làm từ đàn em, đau đớn lắm new thượng vị, cuối cùng cưa đổ anh ấy trong một buổi chiều mưa. Chúng bé từng với mọi người trong nhà ngắm biển, với mọi người trong nhà trồng hoa, anh ấy từng tiến công con, con từng mắng anh ấy.”

“Sau lúc quen cùng với đại ca, bé không kén nạp năng lượng nữa, hành băm và rau thơm đều ăn được, bé cũng trở nên chủ quyền tự chủ, biết cọ chén, biết chà chiếu, còn chủ động học tập nâng cao thành tích, môn Văn thi đạt hạng nhất. Kế tiếp con thi rớt nhì lần, anh đại nhất mực động viên con, dựa vào vậy con mới kiên trì thi đậu vào 1-1 vị, thế nhưng khi con nói ao ước mở bên hàng, anh ấy vẫn ủng hộ con, giúp đỡ con.”

Lộ Kha Đồng nói một hồi rồi tụt giảm độ, đúng ra đang trở lại phía mọi người, sau cuối cậu xoay người đứng đối diện với tầm giá Nguyên, nói: “Anh đại, sống cho chín mươi lăm, vậy tụi bản thân sẽ với mọi người trong nhà tám mươi năm, so với đám hỏi vàng còn nhiều bố mươi năm. Đến dịp đó anh cũng tiến công em không còn nổi, có khi em bị đánh một phân phát cũng ngỏm luôn. Nói đến đây, em biết anh mong mỏi em kiếp sau đầu thai làm bé anh, em không chịu đâu, em còn đề nghị làm con của ba em, ban đầu hiếu thảo với tía em lại từ bỏ đầu.”

Phí Nguyên nhìn cậu, ko nói gì. Lộ Kha Đồng nói tiếp: “Quan trọng tuyệt nhất là, em vẫn còn đó muốn được ở bên anh.”

Không bắt buộc Phí Nguyên ko nói tình yêu mà lại thực sự anh yêu thương Lộ Kha Đồng rất nhiều. Nhưng mà câu tỏ tình của anh ấy toàn dành cho một mình bảo vật tâm can nghe.

Đó là sau lễ kết hôn, hai người chưa đụng phòng cấp mà quay trở lại nơi tổn phí Nguyên sinh sống năm đó, thánh địa tình cảm của nhị người, hẻm Lá Thu.

Lộ Kha Đồng chạy ra, chạy thẳng mang lại dưới chân tường, ngồi chồm hổm ngay lập tức đó, hỏi phí Nguyên: “Anh còn bắt nhân tình với em không?”

Phí Nguyên nói: “Cặp, cặp bậy luôn.”

Lộ Kha Đồng vẫn chưa chịu đứng dậy, nói tiếp: “Anh đại, mang đến em một thời cơ nữa được không.”

Phí Nguyên nói: “Được, hai cơ hội cũng được.”

Phí Nguyên nói: “Ngày trước tiên quen em, em bung mặc dù đứng trong mưa nổi cáu với người ta, lúc này đã thích em rồi, chỉ đơn giản dễ dàng như thế, cùng cũng chỉ như thế.”

Anh đam mê em trước, tiếp đến hiểu về em, biết khuyết điểm cùng tật xấu của em, nhận ra sự ấm cúng và đáng yêu và dễ thương của em, thỉnh phảng phất đá em một cái, hoặc hôn em một cái. Cơ hội em vui anh bảo em đừng đắc ý, lúc em bi hùng anh đến em bờ vai để tựa vào, ưa thích em với yêu em ngoài ra chưa từng nói, còn lời dạy dỗ em lại chưa bao giờ ngừng. Mong mỏi em làm con anh cũng chính là chọc em thôi, mặc dù sao anh vẫn tồn tại muốn được ở bên em.

Rốt cuộc tại sao là mặt đường cũ ngắm hoàng hôn, bao gồm phải hoàng hôn hôm đấy bên trên bờ biển, tổn phí Nguyên dẫn Lộ Kha Đồng nghịch cát, chụp ảnh, trao nhau nụ hôn?

Đến sau cuối mình mới biết là hoàng hôn đó là trên con hẻm Lá Thu.

Hai fan nắm tay đi ra ngoài, chân cách thật chậm, khung trời phía sau ban đầu ráng đỏ, đã đi đến hoàng hôn rồi. Con hẻm này vẫn nhiều năm như thế, hai người đã đi rất nhiều lần, lần này chắc hẳn rằng chính là lần cuối cùng. 

Mỗi một bước đều muôn màu muôn vẻ, có niềm vui có nước mắt.

Lộ Kha Đồng mười lăm tuổi bung dù nổi gắt trong mưa, giá tiền Nguyên mười bảy tuổi tay đút túi đứng bên dưới mái hiên nhìn. 

Lần trước tiên hai bạn hôn nhau trên đường, Lộ Kha Đồng mừng phạt khóc.

Lần trước tiên phạm lỗi, Lộ Kha Đồng dùng bồn hoa xếp hình trái tim dưới chân tường.

Hai tín đồ ra bờ biển, phí Nguyên lau hạt cat trên chân Lộ Kha Đồng.

Phí Nguyên bị thương, Lộ Kha Đồng dấm dúi trốn ở quanh đó nhìn trộm.

Cũng vào hoàng hôn, Lộ Kha Đồng ôm phao bơi Doraemon chờ tầm giá Nguyên đến, khóc đến cả không kịp thở.

Bỏ nhà ra đi bị nạp năng lượng đòn, lá khía cạnh lá trái bị đòn tiếp.

Giao vượt đốt pháo bông, mức giá Nguyên nói: “Lộ Lộ, năm mới vui vẻ.”

Phí Nguyên chạy cho Mỹ mang đến Lộ Kha Đồng mượn bờ vai.

Bôn cha bốn phương, ủng hộ nhau cùng cách qua gian khó.

Đi mang đến tận hôm nay, hai tín đồ đãi tiệc rượu, tổ chức hôn lễ.

Cả chống đầy khách hàng khứa, đâu đâu cũng chính là hoa nguyệt quý, hai người sóng vai mà đứng, thốt nên ảo tưởng sống rộng chín mươi tuổi.

Đi tới đầu hẻm, Lộ Kha Đồng quay đầu lại nhìn, khung trời phía cuối hang cùng ngõ hẻm trải một vòng nắng chiều, trông rạng rỡ làm cho sao.

Phí Nguyên cũng xoay đầu lại, đùng một phát hỏi: “Lộ Kha Đồng, năm giới của em thiếu cái gì?”

Lộ Kha Đồng ngẩn ra, tích vừa đủ sức hét lớn: “Không thiếu cái gì hết!”

(Bởi vì gồm Phí Nguyên rồi ấy)

Thực ra là do quá thích cần mình new lạch cạch gõ lại thôi. Nhân thời điểm mình còn dử mỡ ạ!

Còn các nhân đồ vật khác khôn xiết đáng yêu. Nhì bên mái ấm gia đình của đôi bạn trẻ trẻ. Bạn bè chí cốt. Trúc mã Thẩm Đa Ý phù hợp trêu chọc bà xã bạn, cũng là đối tượng người sử dụng bạn Lộ hay nạp năng lượng dấm hồi xưa; Uông Hạo Diên, ngôi sao dưới trướng quản lí của tầm giá Nguyên, chuyên gia chứng con kiến sự và lắng đọng mù mắt của hai tín đồ này, cũng đồng thời được coi như hai người chiến tranh lạnh chơi trò quăng quật nhà đi; Uông Hạo Diên thích Giản Tân, đặc điểm này sẽ đọc bộ khác kết thúc rì viu.

Đặc biệt muốn kể tới thanh niên bằng hữu dao cắm hai sống lưng của bé nhỏ Lộ, Khưu Lạc Dân. Bạn teen thẳng tốt nhất truyện, nhưng lại trót ngây ngô trêu Thẩm Đa Ý cơ mà bị tầm giá Nguyên đánh vỡ đầu, buộc phải lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ, chỉ việc nhìn thấy phí tổn Nguyên là auto thấy nhức đầu. Bởi vì trong khi bạn trẻ em này không có truyện riêng nên lại lạch cạch gõ lại mấy đoạn.

(À quên, vào truyện Lộ Kha Đồng tốt được call là Lộ Lộ, mà cái tên này khiến tôi nhớ mang lại chị Lộ Lộ của “Thượng Ẩn” vãi :v)

“Mẹ ơi! Lộ Lộ ơi!” Khưu Lạc Dân đẩy tư trang đi ra, miệng cười tươi rói, trông vừa sáng suốt vừa bảnh bao. Chị em Khưu không nhúc nhích nhưng mà dè dặt vẫy tay một cách nhã nhặn, trái lại, Lộ Kha Đồng nhịn ko được, nhảy vọt ra kêu to: “Khưu nhi! Khưu nhi nhà bọn chúng ta!”

Hai tín đồ ôm nhau chặt cứng, Khưu Lạc Dân thấp giọng nói: “Trăng rọi sáng sủa quê nhà, cực nhọc quên tình Trung Hoa.”

Lộ Kha Đồng tiếp lời: “Đưa tín đồ đi ngàn dặm, chạm mặt nhau lệ sườn lưng tròng.”

Mẹ Khưu phiền lòng, bước lên kéo hai fan ra: “Được rồi, cho trường thi Văn sao không thấy nhị đứa văn vẻ như thế.”

Đã là bạn bè con chí cắm đôi nên khẩu ca cũng nhây nhây kiểu như nhau vậy đấy.

Đi ăn mừng nhà hàng mới mở của em trai cưng và các bạn trai nó, Khưu Lạc Dân nói: “Vậy nhằm tôi chúc rượu rồi ăn tiếp. Lộ Lộ, giá thành Nguyên, hồi tưởng lại vượt khứ, từng màn từng cảnh hệt như mới xẩy ra hôm qua, mong muốn hai tín đồ sẽ như đĩa xôi ngọt thập cẩm này, mãi mãi lắng đọng dính chặt mang nhau.”

Hu hu, thực sự thích bộ này lắm. Nếu đang ảm đạm thì đọc, giả dụ đang ngán thì đọc. Giả dụ vui, gọi càng tốt. Chỉ không thích phù hợp với người dễ dàng gato.